Trong lúc Peter còn đang nói, thì các tư tế, chỉ huy lính gác Đền và người Sadducee kéo đến. Họ nổi giận khi biết ông đang giảng dạy dân chúng và công bố sự sống lại từ cõi chết là nhờ Đức Jesus. Họ bắt giữ Peter và John, giam họ để hôm sau xét xử vì lúc đó đã là chiều tối. Nhưng nhiều người đã nghe lời giảng thì tin, và hôm đó có thêm khoảng năm nghìn người gia nhập Hội Thánh.
Hôm sau, các lãnh đạo tôn giáo, kỳ mục và kinh sư nhóm họp tại Jerusalem. Họ đưa Peter và John đứng trước hội đồng rồi hỏi: “Nhờ quyền năng nào hay danh ai mà các ông làm điều này?”
Peter trả lời: “Thưa các nhà lãnh đạo và kỳ mục, xin biết cho rằng, chính nhờ danh Đức Jesus người Nazareth, Đấng mà các ông đã đóng đinh, nhưng Thiên Chúa đã khiến Người sống lại, mà người đàn ông đứng đây được chữa lành. Ngoài Người ra, không ai khác đem lại sự cứu rỗi, vì dưới trời này không có danh nào khác được ban cho loài người để chúng ta nhờ danh đó mà được cứu.”
Họ thấy sự cứng rắn trong lời nói của Peter, dù biết ông chỉ là một người thường ít học, thì lấy làm kinh ngạc. Họ nhận ra hai ông từng đi theo Đức Jesus, bèn ra ngoài để bàn riêng. Họ bảo nhau: “Ta phải làm gì với hai người này? Rõ ràng họ đã làm một phép lạ mà ai cũng thấy. Nhưng chúng ta phải đe dọa họ không cho lan rộng chuyện này nữa.”
Họ quay lại nói với Peter và John: “Các ông không được nói hay giảng dạy dưới danh Jesus nữa.”
Nhưng hai ông trả lời: “Các ông nghĩ xem, vâng lời các ông hay vâng lời Thiên Chúa điều nào là đúng? Chúng tôi không thể không nói về những điều đã thấy và nghe được.”
Hội đồng tiếp tục đe dọa nhưng vẫn phải thả hai người ra, bởi dân chúng đều đã chứng kiến dấu lạ họ làm.
Peter và John trở về với anh em mình. Họ cùng nhau cầu nguyện. Từ hôm đó, tất cả các môn đệ đều được tràn đầy Thánh Linh và dạn dĩ rao giảng lời Tin Mừng.