Tại thành Caesarea có một viên chỉ huy quân đội tên là Cornelius. Ông là người kính sợ Thiên Chúa, thường bố thí rộng rãi cho dân chúng và cầu nguyện luôn luôn.
Một ngày, vào khoảng ba giờ chiều, ông thấy một thiên sứ hiện đến trong khải tượng và gọi: “Cornelius!”
Ông đáp: “Thưa ngài, tôi đây.”
Thiên sứ nói: “Lời cầu nguyện và các việc bố thí của ngươi đã được kể đến trước Thiên Chúa. Ngươi hãy sai người đến Joppa để mời Peter. Ông ấy đang trọ trong nhà một người thợ thuộc da tên Simon, nhà ở bên bờ biển.”
Khi thiên sứ đi rồi, Cornelius gọi hai người đầy tớ cùng một người lính sùng đạo, kể lại việc đó và sai họ đến Joppa.
Hôm sau, vào buổi trưa, Peter lên sân thượng cầu nguyện. Ông đói bụng, và trong lúc người ta đang chuẩn bị đồ ăn, thì ông rơi vào trạng thái xuất thần. Ông thấy trời mở ra, một vật giống như tấm khăn lớn buộc bốn góc từ trời thả xuống đất. Trong đó có đầy đủ các loài bốn chân, rắn rết và chim trời.
Có tiếng phán với Peter: “Hãy đứng dậy, giết chúng và ăn đi.”
Peter thưa: “Lạy Chúa, không bao giờ! Con chưa từng ăn vật gì ô uế hay không thanh sạch.”
Tiếng nói đáp lại: “Điều gì Thiên Chúa đã làm cho thanh sạch, đừng gọi là ô uế.”
Sự việc xảy ra ba lần, rồi tấm khăn được kéo lên trời.
Khi Peter còn đang bối rối về ý nghĩa của khải tượng, thì những người của Cornelius đã đến trước cửa. Đức Thánh Linh phán với Peter: “Kìa, có ba người đang tìm ngươi. Hãy đứng dậy, xuống và đi với họ, vì chính Ta đã sai họ đến.”
Peter xuống gặp họ và hói: “Các anh tìm tôi có việc gì?”
Họ đáp: “Ngài Cornelius là người công chính, kính sợ Thiên Chúa, cả dân Judah cũng kính trọng ngài ấy. Một thiên sứ đã bảo ngài ấy mời ông đến nhà để nghe lời ông chỉ dạy.”
Peter mời họ vào nhà và đêm hôm đó họ nghỉ lại.
Hôm sau, Peter cùng đi với họ, có vài anh em từ Joppa cũng đi theo. Họ đến Caesarea vào hôm tiếp nữa. Cornelius bấy giờ đang đợi, và đã mời cả bà con cùng bạn bè thân thiết. Khi Peter đi vào, Cornelius ra đón, sấp mình dưới chân ông. Peter đỡ Cornelius dậy mà nói: “Ông đứng lên đi, tôi cũng chỉ là con người thôi.”
Peter thấy ở đó có nhiều người thì nói: “Anh em biết rằng người Judah không được phép giao du hay vào nhà dân ngoại. Nhưng Thiên Chúa đã tỏ cho tôi biết rằng không được gọi ai là ô uế hay không thanh sạch. Vì vậy khi được mời đến, tôi không hề phản đối. Giờ đây tôi xin hỏi, sao các ông lại mời tôi?”
Cornelius đáp: “Ba ngày trước, vào đúng giờ này, lúc ba giờ chiều, tôi đang cầu nguyện trong nhà thì có một người mặc áo sáng chói đứng trước tôi, và bảo tôi sai người đến Joppa để mời ông đến. Giờ đây chúng tôi đều có mặt để nghe những gì Thiên Chúa truyền cho ông nói.”
Peter nói: “Bây giờ tôi thật sự hiểu rằng Thiên Chúa không thiên vị ai, nhưng hễ ai kính sợ Người và làm điều công chính thì đều được chấp nhận, bất kể thuộc dân nào. Anh em biết sứ điệp Người đã gửi cho con cái Israel qua Đức Jesus, là Chúa của mọi người. Anh em biết việc đã xảy ra trong khắp xứ Judea, từ khi John làm phép rửa cho tới khi Đức Jesus đi khắp nơi để chữa lành mọi người, vì Thiên Chúa ở cùng Người. Chúng tôi là nhân chứng về mọi việc Người đã làm. Người ta đã treo Người lên thập giá mà giết đi. Nhưng Thiên Chúa đã khiến Người sống lại vào ngày thứ ba và cho Người được tỏ ra với chúng tôi, là những người được Thiên Chúa chọn làm nhân chứng. Người truyền cho chúng tôi phải rao giảng và làm chứng rằng: Người là Đấng được Thiên Chúa lập làm thẩm phán của cả người sống lẫn kẻ chết. Tất cả các ngôn sứ đều làm chứng rằng hễ ai tin vào Người thì sẽ được tha tội nhờ danh Người.”
Trong lúc Peter còn đang nói, Đức Thánh Linh giáng xuống trên tất cả những ai ở đó, khiến họ bắt đầu nói nhiều thứ tiếng và ca ngợi Thiên Chúa. Các tín hữu đi cùng Peter kinh ngạc vì Thánh Linh cũng được ban cho dân ngoại. Peter bảo họ: “Những người này đã nhận được Thánh Linh như chúng ta, thì ai ngăn cản họ chịu phép rửa bằng nước được.”
Rồi Peter làm phép rửa cho họ nhân danh Đức Jesus. Peter ở lại với họ trong vài ngày.
Các tông đồ và tín hữu trong Judea nghe rằng Peter đã rao giảng Tin Mừng và làm phép rửa cho dân ngoại. Vậy nên khi Peter trở về Jerusalem, họ chỉ trích ông: “Ông đã đi vào nhà những người không được cắt bì mà ăn uống với họ.”
Peter kể lại thị kiến ông đã trông thấy, việc Thánh Linh được ban xuống cho những người nọ. Sau đó ông nói: “Nếu như Thiên Chúa ban Thánh Linh cho họ như cho chúng ta, thì ai có thể chống lại ý Người được?”
Các tín hữu nghe vậy thì đáp: “Nếu vậy thì cả dân ngoại cũng được ơn cứu rỗi.”