Một ngày Peter và John cùng lên Đền Thờ để chuẩn bị cho buổi cầu nguyện lúc ba giờ chiều. Tại đó có một người đàn ông bị què từ khi mới sinh tới nay là hơn bốn mươi năm. Hàng ngày ông ngồi bên cổng Đẹp của Đền Thờ để xin tiền người ra vào. Khi Peter và John đang đi vào, người đàn ông xin họ bố thí.
Peter nhìn thẳng vào người đàn ông và nói: “Vàng bạc thì tôi không có. Nhưng có điều này tôi có thể cho ông. Nhân danh Đức Jesus người Nazareth, hãy đứng dậy và bước đi!”
Peter nắm lấy tay phải người đó và kéo ông đứng lên. Lập tức, người đàn ông đứng dậy được, rồi đi vào Đền Thờ cùng với họ, vừa đi vừa nhảy múa và ca ngợi Thiên Chúa.
Khi dân chúng nhận ra người đàn ông què thường ngồi ăn xin giờ đã đi lại được, họ kinh ngạc và chạy đến xem tại hành lang Solomon. Peter nói với họ: “Hỡi những người Israel, sao các ông lại kinh ngạc về điều này? Sao lại nhìn chúng tôi như thể chúng tôi tự mình khiến người này đi được? Thiên Chúa của Abraham, Isaac, và Jacob đã cho tôi tớ Ngài là Đức Jesus được vinh hiển. Chính Đấng mà các ông đã nộp và chối bỏ trước mặt Pilate, dù cho ông ta đã định thả Người. Các ông đã chối bỏ Đấng thánh và công chính, mà lại xin tha cho một tên sát nhân. Các ông đã giết Đấng ban sự sống, nhưng Thiên Chúa đã khiến Người từ cõi chết sống lại. Chúng tôi làm chứng về điều này. Chính nhờ đức tin đặt nơi Đức Jesus mà người này được chữa lành như các ông đang thấy.
Hỡi anh em, tôi biết anh em đã làm việc đó vì không biết, cũng như các lãnh đạo của anh em. Nhưng Thiên Chúa đã cho ứng nghiệm điều được báo trước qua các ngôn sứ, rằng Đấng Messiah phải chịu khổ hình. Vậy anh em hãy ăn năn và trở lại, để tội lỗi anh em được xóa sạch. Khi Đức Jesus sống lại, Người đến với anh em trước tiên, để ban phước cho anh em bằng cách khiến mỗi người từ bỏ đường lối gian ác của mình.”