Một ngày khi Đức Jesus đang giảng dạy ở Capernaum, có cả những người Pharisee và các kinh sư đang ở đó. Dân chúng từ khắp các làng xứ Galilee và cả Judea đến nghe Người, đem theo những người bệnh tới để Người chữa lành. Vì đám đông chen chúc, nên bốn người đàn ông đưa một người bị liệt nằm trên chõng lên mái nhà, khoét một lỗ rồi thả cái chõng xuống ngay trước mặt Đức Jesus.
Đức Jesus thấy niềm tin của họ thì bảo người liệt rằng: “Này con, tội của con đã được tha rồi.”
Những người Pharisee và các kinh sư nghe vậy bèn tự nhủ: “Ông này là ai mà dám phạm thượng? Ngoài Thiên Chúa ra thì ai được quyền tha tội?”
Đức Jesus biết họ nghĩ gì nên nói với họ: “Sao các ông lại nghĩ như vậy? Điều nào dễ hơn trong hai, rằng bảo tội anh được tha, hay bảo hãy đứng dậy mà đi? Nhưng các ông nên biết rằng Con Người có quyền tha tội.”
Đoạn Người nói với người liệt: “Tôi bảo anh, hãy đứng dậy, vác chõng và đi về nhà.”
Người đó bèn đứng dậy, vác chõng mà đi, vừa đi vừa ngợi khen Thiên Chúa.
Vào ngày Sabbath Đức Jesus lại vào hội đường giảng dạy. Ở đó có một người bị teo cánh tay phải.
Những người Pharisee và kinh sư định xem Người có chữa bệnh vào ngày Sabbath không để tìm cớ cáo buộc Người. Họ hỏi Người: “Theo luật có được chữa bệnh vào ngày Sabbath không?”
Đức Jesus gọi người bị teo tay đứng lên trước mọi người rồi nói: “Điều gì nên làm trong ngày Sabbath, cứu người hay giết người? Ai trong anh em có một con chiên bị rơi xuống hố trong ngày Sabbath, mà không đi cứu nó ra khỏi hố? Huống chi con người quý trọng hơn chiên biết chừng nào! Vì vậy được làm điều lành trong ngày Sabbath.”
Đoạn Người nói với người bị teo tay: “Hãy giơ cánh tay ra.”
Tay người đó ngay lập tức lành lại, và giơ ra trước mặt mọi người. Những người Pharisee và các kinh sư thấy thế thì tức giận nhưng không làm được gì.
Người Pharisee và kinh sư nói với Đức Jesus: “Thưa thầy, chúng tôi muốn xin một dấu lạ.”
Người đáp: “Khi tối đến, các ông nói trời đẹp vì sắc trời đỏ. Sáng ra, các ông nói sẽ có bão vì sắc trời u ám. Các ông biết nhìn sắc trời mà đoán mưa nắng, nhưng lại không phân biệt dấu hiệu của các thời kỳ. Thế hệ gian ác và gian dâm này xin một dấu lạ! Nhưng sẽ chẳng cho dấu lạ nào ngoài dấu lạ của ngôn sứ Jonah. Vì Jonah đã ở trong bụng cá ba ngày ba đêm, Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm. Tới ngày phán xét, dân Nineveh sẽ tố cáo thế hệ này, bởi họ đã nghe lời của Jonah mà hối cải, còn đây có người còn hơn cả Jonah. Nữ hoàng Sheba cũng sẽ tố cáo thế hẹ này, vì bà đã từ nơi tận cùng đất đến nghe lời khôn ngoan vua Solomon, còn đây có người còn hơn cả vua Solomon.”
Người ta lại mang tới một người bị quỷ ám, không nhìn và không nói được tới cho Đức Jesus. Người bắt quỷ xuất ra, và người đó liền trở lại bình thường.
Đám đông kinh ngạc bảo nhau rằng: “Có khi nào đây chính là Đấng Messiah con vua David không?”
Nhưng mấy người Pharisee thì lại nói: “Ông ấy dựa thế quỷ vương để trừ quỷ đó thôi.”
Đức Jesus đáp lời họ: “Nước nào chia rẽ thì sẽ bị tan hoang, thành nào hay nhà nào chia rẽ cũng không thể đứng vững được. Nếu quỷ đuổi quỷ, tức nó đang chia rẽ, thì nước nó còn đứng vững được sao? Làm sao có thể vào nhà một người khỏe mạnh cướp của nếu không trói kẻ mạnh đó trước? Nếu tôi nhờ quỷ vương đuổi quỷ, thì con cái các ông nhờ ai mà đuổi? Chính họ sẽ xét xử các ông. Còn nếu tôi nhờ Thánh Linh của Thiên Chúa mà đuổi quỷ, thì vương quốc của Thiên Chúa đã đến gần các ông rồi.
Ai không ở với tôi tức là chống lại tôi, ai không giúp tôi thu góp chiên lại tức là làm chúng tản mác ra. Tôi bảo thật các ông, mọi tội lỗi và lời phạm thượng đều có thể được tha, nhưng nói phạm tới Thánh Linh thì chẳng được tha đâu. Ai nói phạm đến Con Người thì còn được tha, nhưng ai nói phạm đến Thánh Linh thì dù đời này nay đời sau cũng chẳng được tha.
Cây tốt thì sinh trái tốt, cây xấu thì sinh trái xấu, vì nhìn trái mà biết được cây. Người tốt từ lòng tốt mà nói ra điều hay, còn kẻ xấu thì vì bụng xấu nói ra điều ác. Hỡi bầy rắn độc kia! Các ông xấu như vậy, làm sao nói được điều tốt? Vì miệng nói ra những điều tốt trong lòng? Tôi nói thật các ông, con người sẽ phải giải thích về mọi lời vô nghĩa mình đã nói trong ngày xét xử. Vì lời nói, các ông sẽ được xưng là công chính. Cũng bởi lời nói, các ông sẽ bị kết án.”
Có vài người Pharisee và thầy kinh sư từ Jerusalem đến gặp Đức Jesus và hỏi: “Sao các môn đồ thầy không theo truyền thống mà rửa tay trước khi ăn?”
Đức Jesus đáp: “Còn các ông, sao lại vi phạm điều răn của Thiên Chúa, chỉ vì truyền thống của mình? Thiên Chúa dạy phải hiếu kính cha mẹ, kẻ nào nguyền rủa cha mẹ thì phải bị xử tử. Nhưng các ông lại nói nếu dùng tiền của để dâng cho Thiên Chúa, thì không cần hiếu kính cha mẹ nữa. Như vậy, các ông đã làm cho lời Thiên Chúa ra vô hiệu vì truyền thống của mình.”
Rồi Người gọi đám đông lại và nói: “Anh em hãy nghe cho rõ: Thứ vào miệng con người không làm cho họ ra ô uế, nhưng điều từ miệng họ nói ra mới làm cho họ ô uế.”
Bấy giờ các môn đệ đến gần và thưa: “Thầy có biết là người Pharisee bị xúc phạm khi nghe lời thầy nói không?”
Người đáp: “Cây không do Cha thầy trên trời trồng thì sẽ bị nhổ tận gốc. Hãy để mặc họ, họ là những kẻ dẫn đường mù. Nếu kẻ mù dẫn đường kẻ mù, thì cả hai sẽ sa xuống hố.”
Peter thưa: “Xin thầy giải thích dụ ngôn đó cho chúng con.”
Đức Jesus đáp: “Đến bây giờ mà các con vẫn chậm hiểu sao? Các con không biết rằng mọi thứ đi vào miệng thì sẽ bị thải ra ngoài sao? Nhưng những điều từ miệng nói ra xuất phát từ tấm lòng, và làm cho con người ra ô uế, vì từ lòng mà ra những ý tưởng xấu, còn việc ăn mà không rửa tay thì không làm con người ra ô uế.”
Đức Jesus rời Galilee, đi đến miền Judea phía bên kia sông Jordan. Đám đông đi theo người, và Người chữa lành cho họ.
Có mấy người Pharisee đến để thử Đức Jesus. Họ hỏi Người: “Theo luật thì một người đàn ông có được bỏ vợ mình không?”
Người đáp: “Các ông chưa đọc sao? Lúc khởi đầu Thiên Chúa tạo ra người nam người nữ, người nam sẽ rời cha mẹ và gắn bó với người nữ, cả hai sẽ nên một thịt. Họ sẽ chẳng phải hai người nữa, nhưng là một. Sự gì Thiên Chúa đã liên kết, loài người không được phân li.”
Họ hỏi: “Vậy sao ông Moses lại nói người nam có thể viết giấy bỏ vợ?”
Đức Jesus đáp: “Moses cho bỏ vợ vì lòng con người ra chai đá. Nhưng thuở ban đầu thì không được thế đâu. Tôi bảo thật nếu như ai bỏ vợ, nếu không vì ngoại tình, và cưới người khác thì phạm tội tà dâm.”
Các môn đệ bèn thưa với Người: “Nếu thế thì thà đừng lấy vợ là hơn.”
Đức Jesus đáp: “Không phải ai cũng hiểu được lời này, chỉ những người được ban cho mới hiểu được. Có những người bị bất lực từ khi sinh ra, cũng có người bị hoạn bởi tay người khác, cũng có người tự chọn sống trinh tiết vì Nước Trời.”
Cùng hôm ấy, những người Sadducee, là những người không tin vào sự sống lại, đến hỏi Người: “Thưa thầy, Moses nói nếu một người chết mà không có con, thì anh em anh ta sẽ phải cưới người góa phụ để nối dòng. Giả như có bảy người anh em, người thứ nhất cưới vợ rồi chết khi chưa có con, để lại vợ cho người thứ hai. Rồi người thứ hai lại chết để vợ cho người thứ ba, cứ như thế cho đến người thứ bảy. Vậy trong ngày phán xét, người đàn bà sẽ là vợ của ai?”
Đức Jesus trả lời: “Các ông đã sai vì chẳng hiểu Kinh Thánh, và cũng không biết quyền năng của Thiên Chúa. Trong ngày sống lại, người ta không cưới vợ, cũng không gả chồng, nhưng sẽ như các thiên sứ trên trời. Còn về người chết sống lại, Thiên Chúa đã tự xưng mình là Thiên Chúa của Abraham, Isaac và Jacob. Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống.”
Một người Pharisee tên là Simon mời Đức Jesus tới nhà dùng bữa tối. Khi họ đang ngồi ở bàn ăn, có một người đàn bà tội lỗi trong thành đến, mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Người đàn bà đứng phía chân Người, dùng nước mắt rửa chân Người, rồi dùng tóc mà lau. Đoạn người đàn bà hôn chân Người và xức dầu thơm lên.
Người Pharisee nọ trông thấy vậy thì tự nhủ: “Nếu người này thật là một ngôn sứ, ông ấy phải biết người đang chạm vào ông ấy là một kẻ tội lỗi.”
Đức Jesus biết ý ông nên hỏi: “Này Simon, tôi có điều muốn hỏi ông. Có hai người cùng mắc nợ một người cho vay. Một người nợ năm đồng bạc, người kia nợ năm mươi đồng. Cả hai người đều không có tiền trả lại, nên chủ nợ đã xóa nợ cho. Ai trong hai người sẽ biết ơn chủ nợ hơn?”
Simon đáp: “Tôi nghĩ là người đã nợ nhiều hơn.”
Đức Jesus nói: “Ông nói đúng. Ông nhìn người này mà xem. Tôi vào nhà ông, ông đã chẳng dùng nước rửa chân tôi, nhưng bà ấy đã rửa chân tôi bằng nước mắt và lau bằng tóc. Ông đã chẳng hôn tôi, nhưng bà ấy đã không ngừng hôn chân tôi. Ông đã chẳng xức dầu lên đầu tôi, nhưng bà ấy đã xức dầu thơm lên chân tôi. Vậy tôi bảo ông, tội lỗi bà ấy đã được tha, vì đã yêu mến nhiều. Nhưng ai được tha ít thì yêu mến ít.”
Rồi Đức Jesus nói với người đàn bà: “Tội lỗi bà đã được tha rồi. Đức tin bà đã cứu bà, hãy đi bình an.”
Những người khách dự tiệc thầm nghĩ rằng: “Ông này là ai mà được quyền tha tội?”
Đức Jesus kể dụ ngôn này với những kẻ tự cho mình là công chính mà coi khinh người khác: “Có hai người đi lên đền thờ cầu nguyện, một là người Pharisee, còn người kia là người thu thuế. Người Pharisee đứng một mình và cầu nguyện: ‘Lạy Chúa, con cảm tạ Người vì con chẳng như những người khác, là quân trộm cướp, bất lương, gian dâm, hay như người thu thuế kia. Con ăn chay hai lần một tuần và quyên góp một phần mười những gì con có.’
Còn người thu thuế thì đứng ở xa. Ông chẳng dám nhìn lên trời, mà đấm ngực than rằng: “Lạy Chúa, xin thương xót con, vì con là kẻ có tội.’
Thầy bảo thật, khi người thu thuế trở về thì được tha tội chứ chẳng phải người kia. Vì ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.”