Khi Đức Jesus tới miền Caesarea Philippi, Người hỏi các môn đệ: “Người ta nói Con Người là ai?”
Họ thưa: “Vài người nói thầy là John, một số nói là Elijah, còn số khác nói là Jeremiah hoặc một ngôn sứ đã trở lại.”
Đức Jesus hỏi: “Vậy các con nghĩ thầy là ai?”
Peter thưa: “Thầy là Đấng Messiah, con Thiên Chúa hằng sống.”
Đức Jesus đáp: “Hỡi Simon con của Jonah, con thật có phúc, vì chẳng phải loài người cho con biết điều này, nhưng là Cha trên trời đã mặc khải cho con. Thầy bảo con, con là Peter, nghĩa là tảng đá. Trên tảng đá này thầy sẽ xây Hội Thánh của thầy, cửa âm phủ sẽ không thể nào thắng được. Thầy sẽ cho con giữ chìa khóa Nước Trời. Điều gì con ràng buộc ở dưới đất thì cũng sẽ được ràng buộc trên trời, còn điều gì con tháo mở dưới đất thì cũng sẽ được tháo mở trên trời.”
Đức Jesus cấm các môn đệ không được nói cho ai biết mình là Đấng Messiah.
Đức Jesus nói cho các môn đệ biết mình sẽ phải đi Jerusalem, phải chịu khổ hình trong tay các kỳ mục, thượng tế và kinh sư. Người sẽ bị giết và sau ba ngày sẽ sống lại.
Peter kéo Đức Jesus ra ngoài và thưa: “Thưa thầy, xin những chuyện này đừng xảy đến với thầy!”
Đức Jesus quở trách Peter: “Hỡi ma quỷ, hãy lui ra sau ta! Ngươi cản đường ta, vì đó là ý nghĩ của con người, chứ không phải của Thiên Chúa.”
Rồi Đức Jesus nói với các môn đệ: “Ai muốn theo thầy, thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Vì ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất, còn ai vì thầy mà mất sự sống thì sẽ tìm lại được. Nếu người ta được cả thế gian mà đánh mất linh hồn thì có ích chi? Nếu có ai hổ thẹn vì thầy và lời của thầy, thì Con Người sẽ hổ thẹn về người ấy khi Người đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ, và Người sẽ trả cho mỗi người tùy theo việc họ đã làm. Thầy bảo thật các con, một số người ở đây sẽ không chết trước khi thấy Con Người đến trong vương quốc của Ngài.”