Kinh Thánh Lược Truyện

Về trang chủ

John ra đời

Sau thời kỳ bị Babylon và đế quốc Ba Tư kiểm soát, Judah lại rơi vào tay người Hy Lạp và sau đó trở thành tỉnh Judea thuộc đế quốc La Mã. Còn vương quốc Israel cổ phía bắc thì giờ bị chia thành hai tỉnh là Galilee và Samaria.


Dưới thời vua Herod cai trị Judea, có một tư tế tên là Zechariah, vợ ông tên là Elizabeth, cả hai cùng thuộc dòng dõi của Aaron. Họ sống ngay thẳng trước Thiên Chúa, tuân theo các lề luật và giới răn không chút lỗi phạm nào. Nhưng họ thì đã già mà vẫn chưa có con.

Một lần, đến lượt ông Zechariah trúng thăm vào Đền Thờ của Thiên Chúa để làm lễ và dâng hương. Trong lúc ông dâng hương thì dân chúng cầu nguyện bên ngoài.

Bỗng đâu có một thiên sứ hiện ra với ông, đứng ngay bên phải của bàn thờ. Khi Zechariah trông thấy, ông giật mình hoảng sợ. Nhưng thiên sứ nói với ông: “Đừng sợ, Zechariah, vì Thiên Chúa đã nghe lời cầu nguyện của ngươi. Elizabeth vợ ngươi sẽ sinh một con trai, ngươi hãy đặt tên con là John. Con trẻ sẽ là niềm vui sướng cho ngươi, và hết thảy mọi người cũng sẽ vui mừng với ngươi, vì nó sẽ nên cao trọng trước mặt Thiên Chúa. Nó sẽ không uống rượu hay các thức uống có men, được tràn đầy thần khí từ trước khi ra đời. Nó sẽ mang nhiều người Israel trở lại với Thiên Chúa. Nó sẽ đi trước mặt Chúa với tinh thần và quyền năng của Elijah, khiến lòng cha quay về với con, và những kẻ ngang ngạnh về với sự công chính, để chuẩn bị cho Chúa một dân đã sẵn sàng.”

Zechariah hỏi: “Làm sao tôi biết được chuyện đó sẽ xảy ra? Tôi thì đã già còn vợ tôi cũng đã cao tuổi rồi.”

Thiên sứ đáp: “Ta là Gabriel. Ta đứng trước mặt Thiên Chúa, và được sai đến báo cho ngươi tin này. Nhưng giờ đây ngươi sẽ bị câm không nói được cho tới ngày những điều đó xảy ra, bởi ngươi đã không tin lời ta, là những lời nhất định sẽ được thực hiện.”

Trong lúc đó, những người bên ngoài đang đợi Zechariah và tự hỏi sao ông ở trong đó lâu như vậy. Khi ông đi ra, ông không thể nói chuyện với họ, chỉ có thể ra dấu. Họ nhận ra ông đã trông thấy một thị kiến nào đó trong Đền Thờ.

Sau khi hết thời gian phụng sự, Zechariah trở về nhà. Sau đó bà Elizabeth vợ ông có thai và ở trong nhà giữ mình năm tháng. Bà nói: “Thiên Chúa đã làm điều này cho tôi. Ngài đã đoái thương và cất đi nỗi hổ thẹn của tôi trước mặt mọi người.”


Tới kỳ sinh, bà sinh con trai. Người thân và hàng xóm nghe biết Thiên Chúa đã đoái đến bà thì họ chia vui cùng với bà.

Khi được tám ngày tuổi, ông Zechariah làm phép cắt bì cho con. Người ta định đặt tên cho nó theo tên cha mình là Zechariah, nhưng bà Elizabeth lại nói: “Không! Nó sẽ tên là John.”

Họ đáp: “Không có ai trong số bà con của bà có tên đó cả.”

Rồi họ ra hiệu cho ông Zechariah, để xem ông muốn đặt tên con là gì. Mọi người kinh ngạc khi ông viết tên tấm bảng: “Tên nó là John.”

Ngay lúc đó miệng ông mở ra, lưỡi được thong thả, ông bắt đầu nói và ngợi khen Thiên Chúa. Tin tức lan ra khắp xứ Judea khiến ai nghe biết cũng kính sợ. Họ bảo nhau: “Con trẻ này rồi đây sẽ ra sao?”

Đứa trẻ lớn lên được tràn đầy thần khí Thiên Chúa, và sống ở trong nơi hoang địa.