Kinh Thánh Lược Truyện

Về trang chủ

Đức Jesus và người đàn bà Samaria

Khi đi ngang qua miền Samaria, Đức Jesus đi vào thành Sychar, gần cánh đồng mà ông Jacob đã cho Joseph con trai mình. Giữa trưa, Đức Jesus ngồi ở cạnh giếng, chính là cái giếng của Jacob.

Đang lúc các môn đệ đi vào thành mua đồ ăn, có một người đàn bà Samaria đi ra xách nước. Bấy giờ người Judah thường coi khinh người Samaria bởi họ là dân ngoại. Đức Jesus nói với bà: “Cho tôi chút nước với.”

Người đàn bà đáp: “Ông là người Judah còn tôi là người Samaria. Sao ông lại xin nước từ tôi?”

Đức Jesus nói: “Nếu bà biết ân tứ của Thiên Chúa, và biết Người đang xin bà nước uống là ai, thì chính bà sẽ xin Người cho nước hằng sống?”

Người đàn bà đáp: “Giếng thì sâu còn ông thì không có đồ múc, làm sao ông lấy được thứ nước hằng sống ấy? Ông lớn hơn tổ phụ Jacob của chúng ta hay sao? Chính ông ấy đã đào giếng này, để con cháu và gia súc được uống nước.”

Đức Jesus nói: “Ai uống nước này thì cũng sẽ lại khát, nhưng ai uống nước tôi cho sẽ chẳng khát bao giờ. Quả thật, nước tôi cho sẽ thành mạch nước trong lòng người ấy, tuôn chảy sự sống đời đời.”

Người đàn bà đáp: “Vậy ông hãy cho tôi thứ nước đó để tôi khỏi khát và khỏi phải đến đây múc nước nữa.”

Đức Jesus nói: “Hãy gọi chồng bà tới đây.”

Người đàn bà đáp: “Tôi không có chồng.”

Đức Jesus nói: “Quả bà nói thật. Bà đã có năm đời chồng rồi, còn người đang ở với bà thì không phải chồng bà.”

Người đàn bà bèn thưa: “Thưa ngài, giờ tôi đã biết ngài là một ngôn sứ. Cha ông chúng tôi vẫn thờ phượng trên núi này, nhưng người Judah thì nói phải tới Jerusalem.”

Đức Jesus nói: “Hãy tin tôi, sẽ có lúc bà không còn thờ phượng Cha ở núi này hay ở Jerusalem nữa. Những người Samaria thờ phượng thần mình không biết, còn chúng tôi thờ phượng điều mình biết, vì sự cứu rỗi sẽ đến từ người Judah. Giờ đã sắp đến lúc khi người ta thờ phượng Cha bằng Thánh Linh và sự thật, vì Cha đang tìm kiếm những người như vậy.”

Người đàn bà đáp: “Tôi biết Đấng Messiah sẽ đến. Khi đó, chính Người sẽ giải thích mọi điều cho chúng ta.”

Đức Jesus nói: “Đấng ấy chính là tôi đây.”


Ngay khi đó các môn đệ trở về, ngạc nhiên khi thấy Đức Jesus đang nói chuyện với người đàn bà Samaria.

Các môn đệ thưa: “Thưa thầy, hãy ăn chút gì đó.”

Nhưng Người đáp: “Thầy có bánh mà các con chẳng biết.”

Các môn đệ bảo nhau: “Có người đã đem bánh cho thầy rồi à?”

Đức Jesus bèn đáp: “Bánh của thầy là theo ý muốn của Đấng đã sai thầy để hoàn thành sứ mạng. Có phải người ta thường bảo nhau còn bốn tháng nữa mới tới mùa gặt hay sao? Thầy bảo thật các con, hãy mở mắt ra nhìn cánh đồng, chúng đã chín vàng, sẵn sàng gặt hái rồi. Người gặt đã nhận tiền công và đang thu hoạch vụ mùa, để cả người gieo lẫn người gặt cùng vui mừng với nhau. Những người khác đã vất vả cày cấy, còn các con thì sẽ đi gặt lấy vụ mùa.”


Trong lúc đó, người đàn bà Samaria bỏ lại các xô nước mà trở về thành loan tin: “Hãy lại xem người đã nói với tôi. Chắc có lẽ ông ấy là Đấng Messiah.”

Dân trong thành bèn đi ra để tìm gặp Đức Jesus. Dân Samaria tin Người, và Người ở lại với họ hai ngày. Họ nói với người đàn bà: “Chúng tôi tin không chỉ vì lời bà nói, mà vì chính tai chúng tôi đã nghe. Chúng tôi biết rằng người này chính là Đấng Cứu Thế.”