Sau ngày Sabbath, lúc rạng sáng ngày thứ nhất trong tuần, bà Mary Magdalene, Mary mẹ các con ông Alphaeus, và Salome mẹ các con ông Zebedee mang dầu tới ngôi mộ để xức cho xác Đức Jesus. Trong lúc đi đường, họ hỏi nhau: “Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ?”
Nhưng tại đó có một trận động đất mạnh, và một thiên sứ xuống từ trời, đến lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ và ngồi lên trên. Hình dạng của thiên sứ giống như chớp, còn áo thì trắng thư tuyết. Những lính canh hoảng sợ đến run rẩy hệt như người sắp chết.
Thiên sứ nói với các phụ nữ: “Sao các bà lại tìm người sống trong vòng kẻ chết? Tôi biết các bà đang tìm Đức Jesus, Đấng đã bị đóng đinh. Người không còn ở đây nữa, vì Người đã sống lại như lời đã phán. Hãy đến xem nơi Người đã nằm rồi báo cho các môn đệ, rằng Người đã sống lại từ cõi chết và đang đi trước họ tới Galilee. Ở đó họ sẽ gặp Người.”
Các bà liền vội vã rời khỏi mộ, vừa sợ hãi vừa vui mừng, chạy đi báo tin cho các môn đệ. Khi nghe chuyện đó, các môn đệ không chịu tin, nhưng Peter đứng dậy chạy ra mộ. Khi vào trong, ông chỉ tìm thấy cuộn vải liệm nằm đó, và vải cuốn đầu được để riêng ra một nơi. Theo sau Peter có một môn đệ khác cũng chạy tới. Hai người trông thấy vậy thì tin.
Một số lính canh vào thành báo cho các tư tế mọi điều đã xảy ra. Các thầy thượng tế và kỳ mục bày mưu, cho đám lính canh một số tiền lớn và dặn: “Các ngươi hãy nói rằng các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác trong lúc các ngươi đang ngủ. Nếu chuyện này đến tai quan tổng trấn thì chúng ta sẽ lo liệu cho.”
Đám lính canh nhận tiền và làm theo lời họ dặn.
Cũng trong ngày hôm đó có hai môn đệ đang trên đường đi tới làng Emmaus, cách khoảng bảy dặm đường từ Jerusalem. Họ đang nói với nhau về những chuyện ra xảy ra. Trong lúc họ nói, thì Đức Jesus hiện đến cùng đi với họ, nhưng họ không nhận ra Người.
Người hỏi họ: “Các ông đang bàn chuyện gì vậy?”
Họ dừng lại, mặt mày ủ rũ. Một người trong số họ tên là Cleopas nói: “Chắc ông là người duy nhất đến Jerusalem mà không biết chuyện đã xảy ra gần đây.”
Đức Jesus hỏi: “Có chuyện gì?”
Họ đáp: “Chuyện về Jesus người Nazareth. Thầy ấy là một ngôn sứ, quyền uy trong lời nói cùng việc làm trước Thiên Chúa và người ta. Nhưng thầy thượng tế và giới cầm quyền đã xét xử thầy và đem đi đóng đinh. Vậy mà chúng tôi đã từng mong thầy sẽ giải cứu Israel. Điều kỳ lạ hơn là hôm nay, ba ngày sau vụ việc, có vài người phụ nữ đi tới mộ nhưng không tìm thấy xác đâu. Họ về báo với chúng tôi rằng có một thiên sứ tới nói thầy vẫn còn sống. Có vài người cũng đã đi đến mộ và thấy như vậy.”
Đức Jesus nói với họ: “Các ông thật ngốc, và chậm hiểu những gì các ngôn sứ đã tiên báo! Chẳng phải Đấng Messiah sẽ phải chịu những điều này trước khi ngự tới vinh quang hay sao?”
Rồi Đức Jesus giảng giải lại cho họ những gì viết về Người từ thời của Moses cho tới các ngôn sứ.
Khi tới làng Emmaus, họ giữ Người ở lại mà nói: “Hãy ở lại với chúng tôi, vì trời sắp tối rồi.”
Vậy Người ở lại với họ. Trong lúc dùng bữa trên bàn, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ. Mắt họ mở ra và họ nhận ra Đức Jesus, nhưng ngay lúc đó Người biến mất. Họ bảo nhau: “Khi thầy nói với chúng ta và giảng giải cho chúng ta, tâm hồn chúng ta chẳng bừng lên niềm vui sướng đó sao?”
Ngay lập tức họ lên đường trở về Jerusalem. Họ gặp nhóm Mười Một và nói: “Điều đó là thật! Thầy đã sống lại rồi!”
Rồi họ kể lại việc đã gặp Đức Jesus trên đường, và nhận ra Người khi Người bẻ bánh.
Trong lúc các môn đệ đang nói chuyện, thì Đức Jesus hiện ra giữa họ và nói: “Bình an cho các con.”
Họ giật mình sợ hãi, vì tưởng đó là ma. Đức Jesus nói với họ: “Sao các con lại hoài nghi? Hãy nhìn tay chân thầy, chính là thầy đây! Hãy chạm vào thầy, ma thì đâu có xương thịt như thầy.”
Đức Jesus cho họ xem tay và chân Người. Các môn đệ vẫn chưa tin, nên Người hỏi: “Các con có gì ăn không?”
Họ mang đến cho Người một con cá nướng, thì Người ăn ngay trước mặt họ.
Người nói với họ: “Thầy đã nói điều này khi ở với các con: Mọi điều các ngôn sứ viết về thầy phải được ứng nghiệm. Đấng Messiah phải chịu khổ hình, rồi ba ngày sau sẽ sống lại. Trong danh Người, sự ăn năn và tha tội sẽ được rao giảng cho mọi dân tộc, bắt đầu từ Jerusalem. Thầy sẽ mang đến điều Cha thầy đã hứa, hãy cứ ở trong thành cho đến khi được mặc lấy quyền năng từ trên cao. Như John đã làm phép rửa bằng nước, các con sẽ được làm phép rửa bằng Thánh Linh.”
Nhưng Thomas không có mặt lúc đó, nên khi các môn đệ khác kể lại, thì ông không tin mà nói: “Nếu tôi không thấy dấu đinh trong tay thầy, và nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh, đặt bàn tay vào hông thầy, thì tôi sẽ không tin.”
Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà, Thomas cũng có mặt. Khi các cửa đang đóng, Đức jesus hiện đến giữa họ và nói: “Bình an cho các con!”
Rồi Người nói với Thomas: “Hãy xỏ ngón tay con vào lỗ đinh, và đưa bàn tay con đặt vào hông thầy. Đừng nghi ngờ mà hãy tin.”
Thomas đáp: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”
Đức Jesus nói với ông: “Vì con đã thấy thầy nên con tin. Phúc cho ai không thấy mà tin.”
Đức Jesus còn hiện ra với các môn đệ nhiều lần trong vòng bốn mươi ngày kể từ khi Người chịu khổ hình. Tới kỳ hạn, Đức Jesus cùng mười một môn đệ đi đến Galilee, tới miền phụ cận Bethany. Đức Jesus nói với họ: “Mọi quyền phép trên trời và dưới đất đều được ban cho thầy. Vậy hãy đi, làm cho muôn dân trở nên môn đồ thầy, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, Con, và Thánh Linh. Hãy dạy họ vâng giữ mọi điều thầy đã truyền cho các con. Và này thầy ở cùng các con luôn cho đến tận thế.”
Sau đó Đức Jesus lên trời. Các môn đệ còn nhìn theo cho đến khi có đám mây che phủ Người. Bỗng có hai người mặc y phục trắng xuất hiện cạnh họ và nói: “Hỡi những người Galilee, sao các ông còn nhìn lên trời? Người đã đi rồi, và sẽ còn lại đến theo như cách các ông đã trông thấy.”
Các môn đệ thờ lạy Người và vui mừng trở về Jerusalem. Họ ở luôn trong Đền Thờ và ngợi khen Thiên Chúa.