Đức Jesus ngồi bên hồ, có đám đông đi đến với Người, Người bèn lên thuyền ngồi giảng cho đám đông. Người kể dụ ngôn này: “Một người nông dân đi gieo giống. Khi gieo, một số hạt rơi dọc đường, chim bay đến và ăn mất. Một số hạt rơi vào nơi đá sỏi, đất không sâu, hạt mọc rất nhanh, nhưng khi mặt trời mọc lên thì cây bị khô héo vì không có rễ. Một số hạt rơi vào nơi bụi rậm, gai mọc lên làm nghẹt cây. Nhưng còn một số rơi nhằm đất tốt, sinh hoa kết quả gấp trăm, sáu mươi hoặc ba mươi số đã gieo. Ai có tai thì nghe.”
Rồi Người giải thích: “Hạt rơi dọc đường là người nghe sứ điệp về Nước Trời nhưng không hiểu. Kẻ ác đến cướp đi điều đã gieo trong lòng người ấy. Hạt rơi trên đá sỏi là người nghe lời và vui mừng tiếp nhận ngay, nhưng vì không có rễ nên chỉ tồn tại một thời gian ngắn, khi gặp hoạn nạn hay bắt bớ thì họ sẽ ngã lòng. Hạt rơi vào bụi gai là người nghe lời, nhưng những lo toan đời này và của cải làm cho lời bị bóp nghẹt không sinh hoa kết quả. Còn hạt rơi vào đất tốt là người nghe lời và hiểu, người ấy sinh hoa kết quả gấp trăm, sáu mươi hoặc ba mươi lần so với lời đã gieo.”
Có vài môn đệ đến hỏi Người: “Sao thầy lại dùng dụ ngôn mà giảng cho họ?”
Người đáp: “Vì các con đã được ban cho sự hiểu biết các mầu nhiệm của Nước Trời, còn họ thì không được. Ai có, sẽ được ban thêm dư dật, còn ai không có, ngay cả điều họ tưởng mình có cũng sẽ bị lấy đi. Vì thế thầy nói với họ bằng dụ ngôn, bởi họ có mắt mà chẳng thấy, có tai mà chẳng nghe và không hiểu chi hết. Nhưng các con thật có phúc vì mắt các con thấy, và tai các con nghe. Thầy bảo thật các con, nhiều ngôn sứ và người công chính muốn thấy những điều các con thấy, muốn nghe điều các con nghe mà chẳng được.”
Đức Jesus lại kể một dụ ngôn như sau:
“Nước Trời giống như một người kia gieo hạt lúa mì tốt trong ruộng mình. Nhưng khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù đến, gieo cỏ lùng vào giữa lúa mì rồi đi mất. Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng lộ ra.
Các đầy tớ tới thưa với chủ: ‘Chẳng phải ông đã cho gieo hạt giống tốt trong ruộng sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà ra?’
Chủ đáp: ‘Kẻ thù nghịch đã làm điều đó.’
Các đầy tớ hỏi: ‘Ông có muốn chúng tôi nhổ chúng đi không.’
Chủ nói: ‘Không, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa mì. Hãy để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt. Tôi sẽ bảo thợ gặt gom cỏ lùng lại trước, buộc thành bó và quăng vào lửa. Còn lúa mì thì thu gom vào kho.’”
Khi người đi về nhà, các môn đệ tới gặp Người và nói: “Xin thầy giải nghĩa cho chúng con về dụ ngôn cỏ lùng.”
Người đáp: “Người gieo hạt là Con Người, ruộng là thế gian, còn hạt giống là dân Nước Trời. Cỏ lùng là những kẻ xấu xa, gieo bởi ma quỷ. Tới mùa gặt là ngày phán xét, Con Người sẽ sai các thiên sứ đi gom cỏ lùng lại mà quăng vào lò lửa, ở đó chúng sẽ khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ những người công chính sẽ chiếu sáng như mặt trời trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.”
Người ta đem nhiều trẻ nhỏ đến cho Đức Jesus để Người đặt tay lên và cầu nguyện cho chúng. Nhưng các môn đệ đuổi chúng đi.
Đức Jesus nói: “Hãy để trẻ nhỏ đến với thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời thuộc về những người như chúng.”
Các môn đệ hỏi Đức Jesus: “Ai là lớn nhất trong Nước Trời?”
Đức Jesus gọi một trẻ nhỏ, đặt nó giữa họ và nói: “Thầy bảo thật, nếu các con không trở nên như trẻ nhỏ, các con sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ mình như đứa trẻ này, người ấy là lớn nhất trong Nước Trời. Và ai tiếp nhận một đứa trẻ như thế này nhân danh thầy, chính là tiếp nhận thầy.”
Có một người trẻ đến phủ phục trước Đức Jesus và nói: “Thưa thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?”
Đức Jesus đáp: “Tại sao anh gọi thầy là nhân lành? Chỉ có Thiên Chúa là Đấng nhân lành mà thôi. Nếu anh muốn vào nơi sự sống, hãy giữ các điều răn.”
Người ấy hỏi: “Điều răn nào?”
Đức Jesus đáp: “Chớ giết người, chớ ngoại tình, trộm cắp, hay làm chứng dối. Hãy hiếu kính cha mẹ và yêu người lân cận như chính mình.”
Người đó nói: “Tôi đã làm tất cả những điều ấy từ khi còn nhỏ. Còn thiếu điều gì nữa không?”
Đức Jesus đáp: “Nếu anh muốn trọn lành, thì hãy bán hết tài sản mà phân phát cho người nghèo, thì anh sẽ có một kho báu trên trời. Sau đó hãy đến và theo thầy.”
Người đó thất vọng bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
Đức Jesus nói với các môn đệ: “Thầy bảo thật các con, một người giàu rất khó vào Nước Trời. Quả thật, lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.”
Các môn đệ sửng sốt mà hỏi: “Nếu vậy thì ai được cứu?”
Đức Jesus trả lời: “Đối với loài người thì không thể, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể.”
Peter thưa: “Chúng con đã bỏ hết mọi sự mà theo thầy, vậy chúng con sẽ được gì?”
Đức Jesus đáp: “Thầy bảo thật các con, khi muôn vật được đổi mới, và Con Người ngự trên ngôi vinh hiển, thì các con sẽ ngồi trên mười hai ngai xét xử các chi tộc Israel. Bất cứ ai vì danh thầy mà bỏ nhà cửa, cha mẹ, anh em, ruộng đất, người ấy sẽ nhận lại gấp trăm và còn được sự sống đời đời. Nhiều người đầu tiên sẽ trở nên cuối cùng, và những kẻ cuối cùng sẽ trở thành đầu tiên.”
Có một người trong đám đông thưa với Đức Jesus: “Thưa thầy, xin bảo anh trai tôi chia sẻ gia sản với tôi.”
Đức Jesus đáp: ‘Ai đặt tôi làm người xét xử giữa các anh? Hãy coi chừng sự tham lam, vì mạng sống con người không được đo bằng sự dư dật của cải.’
Rồi Người kể dụ ngôn này: “Một người giàu có nọ được vụ mùa lớn. Ông ta tự nhủ: ‘Ta nên làm gì đây? Ta không có đủ chỗ chứa thóc.’
Rồi ông ta đi đến quyết định: ‘Ta sẽ phá kho thóc cũ đi mà xây vài cái to hơn để chứa thóc. Ta sẽ có đủ thóc để sống trong nhiều năm. Cuộc sống thật tốt đẹp, chỉ ăn uống và vui vẻ.’
Nhưng Thiên Chúa phán với ông ta: ‘Đồ ngốc! Ngay đêm nay ngươi sẽ chết. Những gì người có thì giúp ích gì cho ngươi?’
Đó là điều sẽ xảy ra với người lo tích trữ của cải mà không lo làm giàu cho Nước Trời. Anh em đừng tích trữ của cải dưới đất, vì ngày tháng và mối mọt sẽ làm hư hao, và kẻ trộm sẽ chui vào lấy. Nhưng hãy tích trữ cho mình của cải trên trời, sẽ chẳng bị hư hao, và cũng chẳng bị lấy mất. Của cải anh em ở đâu, lòng anh em cũng ở đấy.”
“Nước Trời giống như một người chủ, sáng sớm đi ra thuê thợ làm việc trong vườn nho của mình. Ông thỏa thuận với những thợ đầu tiên trả họ một đồng và họ vào vườn nho.
Đến chín giờ sáng người chủ đi ra, thấy vài người khác ngoài chợ không làm gì vì không có ai thuê. Ông bảo họ đi vào vườn nho và trả một đồng cho ngày hôm đó.
Đến chiều lúc ba giờ, rồi lúc năm giờ ông cũng làm như vậy.
Tối đến, chủ vườn nho nói với người coi giữ vườn: ‘Hãy gọi những người làm công ra và trả tiền từ người đến sau cùng cho tới người đến trước nhất.’
Những người đến lúc năm giờ ra và được trả một đồng. Cho đến lượt những người đầu tiên, họ tưởng sẽ được nhiều hơn, nhưng rồi cũng chỉ được một đồng. Họ phàn nàn với chủ vườn: ‘Những người đến cuối chỉ làm có một giờ, vậy mà ông trả họ ngang với chúng tôi là những người đã cực nhọc suốt cả ngày nắng nóng.’
Chủ vườn đáp: ‘Tôi không xử tệ với các anh. Các anh chẳng đã thỏa thuận lấy một đồng lương đó sao? Hãy nhận lấy và đi. Tôi muốn cho người cuối cùng cũng được như các anh. Tôi lại chẳng có quyền với tiền của tôi hay sao? Hay vì tôi rộng lượng nên các anh thấy ghen tức?’
Vì thế người đầu tiên sẽ trở nên cuối cùng, và những kẻ cuối cùng sẽ trở thành đầu tiên.”
“Nước Trời giống như một vua kia chuẩn bị tiệc cưới cho con trai mình. Vua sai đầy tớ đi gọi những người đã được mời đến dự tiệc, nhưng không ai chịu đến.
Vua lại sai những đầy tớ khác đi và dặn: ‘Hãy nói với những người được mời, rằng ta đã chuẩn bị sẵn tiệc rồi, bò tơ và thú béo đã làm thịt xong. Hãy đến dự tiệc cưới!’
Nhưng họ vẫn không thèm để ý, kẻ thì đi ra ruộng, người thì đi buôn bán, một số khác thì bắt đầy tớ vua, hành hạ họ và giết đi.
Nhà vua nổi giận, sai quân lính tiêu diệt những tên sát nhân ấy, và đốt cháy thành của chúng. Rồi vua nói với đầy tớ: ‘Tiệc cưới đã sẵn sàng, nhưng những người được mời không xứng đáng. Vậy hãy đi ra các ngã tư đường, gặp ai thì mời người đó đến dự tiệc cưới.’
Các đầy tớ đi ra khắp đường phố, gom tất cả những người họ gặp, xấu cũng như tốt, phòng tiệc trở nên đầy khách.
Khi vua vào xem các khách dự tiệc, ông thấy một người không mặc lễ phục. Vua hỏi: ‘Này, sao anh vào đây mà không mặc lễ phục?’
Người ấy không nói gì. Bấy giờ, vua bảo quân lính: ‘Trói chân tay nó lại, ném nó ra bên ngoài nơi tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.’
Vì người được mời thì nhiều, nhưng ít người được chọn.”
Vợ ông Zebedee, là mẹ của James và John đến chỗ Đức Jesus, quỳ xuống và nói: “Xin cho một đứa con của tôi ngồi bên hữu, còn một đứa ngồi bên tả thầy trong Nước Trời.”
Đức Jesus trả lời: “Bà không biết việc bà xin. Liệu chúng có uống nổi chén thầy sẽ uống không?”
Hai người đáp: “Chúng con có thể.”
Đức Jesus nói: “Các con sẽ uống chén thầy, nhưng để ngồi bên hữu hay bên tả thầy thì không phải do thầy quyết định được. Những chỗ ấy thuộc về những người mà Cha thầy đã sắp sẵn cho.”
Khi mười người còn lại nghe biết, họ nổi giận với hai người kia. Đức Jesus gọi họ lại và nói: “Các con biết rằng vua chúa của dân ngoại dùng pháp chế mà cai trị dân mình, và quan chức thì dùng quyền hành mà áp đặt trên dân. Nhưng các con thì không như vậy được. Ai muốn làm lớn trong các con thì phải làm người phục vụ, và ai muốn làm đầu thì phải làm đầy tớ cho mọi người. Cũng như Con Người đã không đến để người ta phục vụ mình, nhưng để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người.”