Khi Đức Jesus đang ngồi trên núi Ô liu, các môn đệ tới gặp riêng Người và thưa: “Xin thầy cho chúng con biết khi nào những điều ấy xảy ra? Dấu hiệu về việc thầy quang lâm và tận cùng thời đại là gì?”
Đức Jesus đáp: “Hãy coi chừng kẻo có kẻ lừa gạt các con. Sẽ có nhiều người đến giả danh thầy và lừa dối nhiều người. Các con sẽ nghe về chiến tranh, nhưng đừng sợ, những điều đó phải xảy ra, nhưng chưa phải tận cùng. Dân này sẽ nổi lên chống dân kia, nước này chống nước nọ, sẽ có nạn đói và động đất ở nhiều nơi. Tất cả những điều đó chỉ là khởi đầu của cơn đau chuyển dạ. Bấy giờ người ta sẽ bắt bớ, giết hại các con, các con sẽ bị mọi dân tộc ghét bỏ vì danh thầy. Lúc ấy, nhiều người sẽ vấp ngã, phản bội và ghét lẫn nhau. Vì sự gian ác gia tăng, tình yêu của nhiều người sẽ nguội lạnh, nhưng ai bền chí đến cùng thì sẽ được cứu. Tin Mừng này về Nước Trời sẽ được rao giảng khắp thế gian như lời chứng cho muôn dân, và bấy giờ sự tận cùng sẽ đến.
Lúc ấy nếu có ai nói với các con Đấng Messiah ở kia, thì đừng tin. Vì sẽ có các ngôn sứ giả xuất hiện, làm những dấu lạ để lừa gạt cả những người được chọn. Và nếu người ta nói Người ở trong hoang địa, thì cũng đừng tin. Vì như tia chớp từ phương đông lóe lên đến phương tây, sự quang lâm của Con Người cũng sẽ như thế. Ở đâu có xác chết, ở đó kền kền đậu lại.
Ngay sau cơn khốn khổ những ngày ấy, mặt trời sẽ tối lại, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống, và các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển. Bấy giờ dấu hiệu của Con Người sẽ xuất hiện trên trời, tất cả các dân tộc trên đất sẽ khóc than khi họ thấy Con Người đến từ mây trời, đầy quyền năng và vinh quang lớn lao. Người sẽ sai các thiên sứ thổi kèn lớn quy tụ những người được chọn từ bốn phương, từ đầu này tới đầu kia.”
“Còn về ngày hay giờ ấy thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời, hay chính Con Người cũng không biết, chỉ một mình Cha mà thôi. Như thời ông Noah thể nào, thì ngày Con Người đến cũng sẽ như vậy. Vì thuở trước khi nạn hồng thủy xảy ra, người ta cứ ăn uống, cưới vợ gả chồng, mãi cho đến ngày ông Noah vào trong tàu. Họ chẳng hề hay biết điều gì cho đến khi nước lụt ập xuống cuốn đi tất cả. Ngày Con Người đến cũng sẽ như vậy.
Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng thì một người bị đem đi, còn người kia bỏ lại. Vậy hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào Con Người sẽ đến. Nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông sẽ tỉnh thức và không để nó đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy ai là đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà chủ giao cho quản lý gia nhân, để cứ đến giờ thì phân phát đồ ăn cho họ? Thật phúc cho đầy tớ ấy khi mà chủ về, thấy anh ta đang làm phận sự. Quả thật, chủ sẽ giao cho anh quản lý toàn bộ tài sản của mình. Nhưng nếu tên đầy tớ nghĩ chủ còn lâu mới về, rồi đánh đập các bạn đầy tớ khác, ăn uống say sưa với bọn bợm nhậu, thì chủ hắn sẽ đến vào ngày hắn không ngờ. Chủ sẽ xẻ đôi hắn ra và ném vào chỗ dành cho cho bọn đạo đức giả, nơi sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”
Môn đệ hỏi: “Thưa thầy, chuyện đó xảy ra ở đâu?”
Đức Jesus đáp: “Xác chết ở đâu, kền kền ở đó.”
“Nước Trời giống như mười trinh nữ kia cầm đèn đi đón chủ rể, năm cô dại và năm cô khôn. Những cô dại đem đèn mà không đem theo dầu dự trữ, còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang thêm dầu trong bình. Vì chú rể đến trễ, nên các cô buồn ngủ và thiếp đi.
Nửa đêm, có tiếng người la lên: ‘Kìa, chủ rể đến. Hãy ra mà đón!’”
Các trinh nữ liền thức dậy và sửa soạn đèn của mình. Những cô dại nói với những cô khôn: ‘Xin cho chúng tôi một ít dầu, vì đèn của chúng tôi sắp tắt rồi.’
Những cô khôn đáp: ‘Không được, vì e rằng không đủ cho chúng tôi lẫn các chị. Tốt hơn các chị hãy đi đến chỗ bán để mua dầu.’
Trong lúc họ đang đi mua thì chú rể đến. Những cô khôn được cùng chú rể vào dự tiệc cưới, rồi đóng cửa lại.
Sau đó, mấy cô kia mới đến, kêu lên: ‘Xin mở cửa cho chúng tôi!’
Nhưng chú rể đáp: ‘Thật, tôi không biết các cô.’
Vậy hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào.”
“Khi Con Người ngự đến trong vinh quang cùng với các thiên sứ, Người sẽ ngồi trên ngai vinh hiển của mình. Muôn dân sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ chia tách họ ra, như người chăn chiên tách chiên ra khỏi dê. Người sẽ đặt chiên ở bên phải, còn dê ở bên trái.
Bấy giờ, Người sẽ nói với những người bên phải: ‘Hãy đến, hỡi những kẻ được Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy cơ nghiệp và vương quốc đã được chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng thế gian. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho Ta ăn; Ta khát, các ngươi đã cho Ta uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho áo mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã chăm sóc; Ta ở tù, các ngươi đã đến viếng thăm.’
Họ thưa: ‘Lạy Chúa, đã bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống? Đã bao giờ chúng con thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước, trần truồng mà cho mặc, hay đau yếu hoặc ở tù mà đến thăm?’
Người đáp: ‘Thật Ta bảo các ngươi, mỗi lần các ngươi làm điều đó cho một trong những anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta.’
Người lại nói với những người bên trái: ‘Hãy rời xa Ta, hỡi những kẻ bị nguyền rủa. Hãy đi vào lửa đời đời đã chuẩn bị cho quỷ và những đầy tớ nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho áo mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã không chăm sóc; Ta ở tù, các ngươi đã chẳng viếng thăm.’
Họ thưa: ‘Lạy Chúa, có khi nào chúng con thấy Chúa đói, khát, là khách lạ, trần truồng, đau yếu, hoặc ở tù để không đến phục vụ Người?’
Người đáp: ‘Thật Ta bảo các ngươi, mỗi lần các ngươi không làm điều đó cho một trong những anh em bé mọn nhất này, là các ngươi đã không làm cho Ta.’
Rồi những người ấy sẽ phải chịu hình phạt, còn những người công chính thì vui hưởng sự sống đời đời.”