Đức Jesus về thành Nazareth nơi mình lớn lên. Vào ngày Sabbath, Người đi vào hội đường. Người ta mời Người lên đọc một đoạn trong sách của ngôn sứ Isaiah. Người mở cuộn sách ra và đọc: “Thần khí Thiên Chúa ngự trên tôi, vì Người đã xức dầu cho tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo khó. Người đã cho tôi công bố sự giải thoát cho những người bị giam cầm, cho người mù được thấy, trả lại tự do cho những ai bị áp bức, và công bố một năm hồng ân của Thiên Chúa.”
Đọc xong, Người cuộn sách lại, trả vào chỗ cũ rồi ngồi xuống. Mọi người im lặng nhìn Người. Người nói với họ: “Hôm nay những lời này đã được ứng nghiệm.”
Mọi người kinh ngạc bảo nhau: “Sự khôn ngoan của ông ấy từ đâu mà ra? Những dấu lạ ông ấy làm là gì? Đây chẳng phải chỉ là con ông thợ mộc Joseph hay sao? Mẹ ông chẳng phải là Mary, anh em ông chẳng phải là James, Joseph, Simon và Judas hàng xóm của chúng ta đó hay sao?”
Đức Jesus đáp lời họ: “Chắc hẳn các ông sẽ nói: ‘Hỡi thầy thuốc, hãy tự chữa mình đi’. Và các ông cũng muốn tôi sẽ làm các dấu lạ tại đây như đã làm tại Capernaum. Tôi bảo thật các ông, không có ngôn sứ nào được tiếp đón tại quê hương mình cả. Thời của Elijah, đã có nhiều góa phụ ở Israel khi xứ không có mưa suốt ba năm rưỡi. Nhưng Elijah đã chẳng đến với họ, mà đến với một góa phụ ở Zarephath trong miền Sidon. Và cũng đã có rất nhiều người Israel bị hủi vào thời của Elisha, nhưng chẳng ai được chữa khỏi như Naaman người Aram cả.”
Những người trong hội đường nghe vậy thì phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Đức Jesus ra khỏi thành, đưa Người lên một ngọn đồi định xô xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa đám đông và rời khỏi đó.
Về sau, Đức Jesus không làm nhiều dấu lạ ở Nazareth vì họ không tin Người.