Quân lính dẫn Đức Jesus vào trong dinh tổng trấn và vây lấy Người. Chúng lột áo Người ra và khoác cho Người một chiếc áo choàng màu đỏ tía. Rồi chúng kết một vòng gai đặt lên đầu Người, trao vào tay phải Người một cây gậy. Chúng quỳ xuống trước mặt Người mà buông lời nhạo báng: “Kính chào vua dân Judah!”
Chúng nhổ vào mặt Người, lấy gậy đánh vào đầu Người liên tục. Nhạo báng chán, chúng cởi áo choàng ra, mặc lại áo của Người, rồi dẫn Người đi đóng đinh.
Trên đường đi, chúng gặp một người Cyrene tên là Simon, bèn bắt ông vác thập giá đi theo sau Đức Jesus. Có đám đông đi theo Người, nhiều người phụ nữ than khóc. Đức Jesus nói với họ: “Hỡi những con gái của Jerusalem, đừng khóc cho tôi, nhưng hãy khóc cho mình và con cái mình. Vì nếu người ta làm điều này khi cây còn xanh, vậy chuyện gì sẽ xảy ra khi cây khô héo?”
Khi đến một nơi gọi là Golgotha, nghĩa là Đồi Sọ, chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người nếm thử rồi không uống. Rồi chúng đóng đinh Người vào thập giá. Đức Jesus cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.”
Sau khi đóng đinh Người, quân lính bắt thăm để chia áo Người rồi ngồi đó canh giữ. Phía trên đầu Người, chúng đặt bản cáo trạng viết rằng: “Người này là Jesus, vua dân Judah.”
Những kẻ qua lại đều lắc đầu và buông lời nhục mạ: “Kìa, kẻ định phá Đền Thờ và dựng lại trong ba ngày! Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá và tự cứu mình đi!”
Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế nhạo: “Hắn đã cứu người khác mà không cứu nổi mình. Hắn là vua Israel! Nếu hắn xuống khỏi thập giá thì chúng ta sẽ tin hắn! Hắn cậy vào Thiên Chúa, nếu Người thương hắn thì sẽ cứu hắn, chẳng phải hắn tự xưng mình là Con Thiên Chúa đó sao?”
Có hai kẻ phiến loạn cũng bị đóng đinh cùng với Người, một bên phải và một bên trái. Một trong hai người cũng buông lời nhục mạ: “Chẳng phải ông là Đấng Messiah sao? Hãy tự cứu mình đi và cứu chúng tôi nữa!”
Nhưng người kia nói với hắn: “Ngươi không sợ Thiên Chúa sao. Chúng ta bị như thế này là đáng lắm, nhưng ông này đâu phạm tội gì.”
Rồi anh ta nói với Đức Jesus: “Jesus, khi nào về vương quốc của ngài thì xin nhớ tới tôi.”
Đức Jesus đáp: “Tôi bảo thật, ngay hôm nay anh sẽ ở với tôi trong thiên đàng.”
Bà Mary mẹ Đức Jesus và môn đệ người yêu mến là John đang đứng ở chỗ chân thập giá. Đức Jesus nói với mẹ: “Mẹ ơi, đó là con của mẹ.”
Và Người nói với John: “Này là mẹ con.”
Sau đó John rước bà Mary về nhà mình chăm sóc.
Từ giờ trưa cho đến chiều, bóng tối bao phủ khắp vùng. Tới khoảng lúc ba giờ chiều, Đức Jesus kêu lớn tiếng: “Lạy Thiên Chúa của tôi, sao Ngài lìa bỏ tôi?”
Nghe vậy, một số người đứng đó nói: “Ông ấy đang gọi Elijah.”
Những kẻ khác lại nói: “Để xem Elijah có đến cứu hắn không.”
Đức Jesus kêu: “Ta khát.”
Lập tức có người chạy đi lấy một miếng bọt biển, nhúng vào giấm chua, gắn lên đầu cây gậy và đưa lên cho Người uống. Sau khi nhấm giấm xong, Đức Jesus lại kên lên một tiếng lớn: “Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha.”
Rồi Người trút hơi thở cuối cùng.
Ngay lúc đó, bức màn trong Đền Thờ bị xé đôi từ trên xuống dưới. Đất rung chuyển, đá vỡ ra, mồ mả mở tung. Nhiều ngôn sứ đã qua đời được sống lại, họ ra khỏi mồ, vào thành và hiện ra với nhiều người.
Viên đội trưởng và các lính canh trông giữ Đức Jesus trông thấy cảnh đó thì kinh hãi mà nói: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa.”
Nhiều phụ nữ đứng nhìn từ xa. Họ đã đi theo Đức Jesus từ Galilee để phục vụ Người. Trong số đó có Mary Magdalene - người được Đức Jesus đuổi bảy quỷ ra khỏi, Mary mẹ các con ông Alphaeus, và Salome mẹ các con ông Zebedee.