Kinh Thánh Lược Truyện

Về trang chủ

Bài giảng trên núi

Đức Jesus đi lên núi và ngồi xuống. Các môn đệ cùng dân chúng kéo tới. Người bắt đầu giảng:

“Phúc thay ai có tâm hồn khó khăn, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai than khóc, vì sẽ được ủi an. Phúc thay ai hiền lành, vì sẽ được đất làm gia nghiệp. Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì sẽ được no đầy. Phúc thay ai thương xót, vì sẽ được xót thương. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì sẽ nhìn thấy Thiên Chúa. Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bắt bớ bởi lẽ sự công chính, vì Nước Trời là của họ.

Phúc thay khi người ta ngược đãi, sỉ nhục và kết án oan cho anh em vì cớ thầy. Hãy vui mừng và hân hoan, bởi phần thưởng của anh em trên trời sẽ rất lớn, vì các ngôn sứ cũng từng bị ngược đãi như vậy.”


“Anh em là muối của đất. Nếu muối hết mặn thì lấy gì cho nó mặn lại? Nó không dùng được nữa và phải quăng ra để người ta giẫm đạp dưới chân. Anh em là ánh sáng của thế gian. Người ta không thắp đèn rồi đặt trong cái bình đất, hay dưới gầm giường, nhưng đặt nó lên giá đèn, để nó chiếu sáng cho mọi người trong nhà. Cũng như vậy, hãy chiếu sáng trước mặt người ta, để họ thấy những việc làm tốt đẹp của anh em và ca ngợi Cha anh em trên trời.

Đôi mắt là ngọn đèn của thân thể. Nếu mắt anh em sáng, thì thân thể anh em cũng sáng. Nhưng nếu mắt anh em tối, thì thân thể anh em cũng tối. Nếu ngọn đèn trong anh em là tối tăm, thì sự tối đó ra biết nhường nào.”


“Thầy bảo anh em, đừng lo cho mạng sống mình lấy gì mà ăn uống, cũng đừng lo cho thân thể mình lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng quý giá hơn đồ ăn, và thân thể chẳng quý giá hơn quần áo sao? Hãy xem chim trên trời, chúng chẳng gieo, chẳng gặt hái hay tích trữ, mà Cha trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em chẳng quý trọng hơn chúng sao? Có ai buồn rầu mà sống thêm được một giờ không?

Sao anh em lại lo về quần áo? Hãy xem những bông hoa mọc lên. Chúng chẳng làm lụng vất vả, vậy mà ngay cả vua Solomon giàu sang phú quý cũng chẳng mặc đẹp bằng chúng. Nếu như cỏ ngoài đồng nay ở đó mai bị quăng vào lửa còn được Cha mặc đẹp thể ấy, huống chi là anh em, hỡi những kẻ kém tin? Vậy đừng tự hỏi lấy gì mà ăn, hay lấy gì mà uống, hoặc lấy gì mà mặc? Những dân ngoại vẫn chạy theo những thứ đó, nhưng Cha anh em trên trời biết anh em cần gì. Hãy tìm kiếm Nước Trời và sự công chính, thì anh em cũng sẽ có những thứ đó. Đừng lo về ngày mai, vì ngày mai có nỗi khổ của ngày mai. Ngày nào hãy lo ngày ấy.”


“Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị xét đoán. Anh em xét đoán thể nào, thì người ta sẽ xét đoán anh em thể ấy. Anh em cân đo thể nào, thì người ta sẽ cân đo anh em thể ấy.

Sao anh em nhìn thấy hạt bụi trong mắt anh em mình mà không thấy cây xà trong mắt anh em? Sao anh em dám nói để tôi lấy hạt bụi đó ra, trong khi cây xà vẫn còn trong mắt anh em? Hỡi những kẻ đạo đức giả, trước hết phải lấy cây xà ra khỏi mắt mình đã, thì mới nhìn rõ được mà lấy hạt bụi ra.”


“Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ đến với anh em trong bộ lông chiên, nhưng bên trong lại là lòng dạ sói dữ. Anh em sẽ nhận biết họ qua việc họ làm. Có ai hái nho từ bụi gai, hay hái trái vả từ cây dại bao giờ? Cây tốt sinh trái tốt, cây xấu sinh trái xấu. Cây tốt không thể sinh trái xấu, còn cây xấu không thể sinh trái tốt. Những cây nào không sinh trái tốt thì sẽ bị hạ xuống và quăng vào lửa. Bởi thế anh em sẽ nhìn việc họ làm mà xét đoán.”


“Ai nghe những lời này và đem ra thực hành cũng giống như người khôn ngoan xây nhà trên đá. Mưa đổ xuống, nước lụt dâng lên, gió thổi đạp vào nhà, nó cũng chẳng sập vì được xây trên đá. Còn ai nghe lời này mà không làm thoe, thì sẽ giống như một người dại xây nhà trên cát. Mưa đổ xuống nước lụt dâng lên, gió thổi đập vào nhà, và nó sẽ sụp đổ.”


Khi Đức Jesus nói xong, đám đông kinh ngạc, vì Người dạy như một Đấng có thẩm quyền, không như các thầy kinh sư của họ.